Kịch bản phim: Truyền thuyết Thiên thư Chapter2

'Truyền thuyết Thiên thư' hiện hữu khi tác giả Lee Jame luôn mơ ước Việt Nam có một bộ phim hoành tráng theo phong cách cổ trang, giả tưởng, oai hùng như các bộ phim của Holywood. Blog tự chế xin mời các bạn cùng đọc Chapter2, góp ý, xây dựng kịch bản này hoàn chỉnh nhé!

 

Chỉ sau một giấc ngủ trưa kỳ lạ, chúng tôi dường như đã bị bỏ quên…

Tất cả mọi người đều biến mất, thị trấn nơi chúng tôi sống… đã trở nên hoang vắng như một vùng đất chết…

Không còn gì cả… Không có điện, không có thông tin, không vũ khí tự vệ, không có phương hướng, thậm chí… chúng tôi cũng không biết rồi mình sẽ ra sao…

Rồi những sự việc tồi tệ, kinh hoàng, thậm chí hãi hùng nhất đã liên tiếp xảy ra…

Chúng tôi phải thoát khỏi nơi đây bằng mọi giá, bản năng sinh tồn và manh mối để lại từ những người sắp chết hoặc đã chết giúp chúng tôi xác định được rằng:

“… Muốn thoát khỏi địa ngục trần gian, muốn thoát khỏi móng vuốt bọn thây ma cuồng loạn… hãy đi về phía biển… về phía biển… Hy vọng còn có người sống sót… Họ sẽ giúp đỡ chúng ta…”

Chỉ sau một giấc ngủ trưa kỳ lạ, chúng tôi dường như đã bị bỏ quên...

Chương I
THỊ TRẤN CHẾT


Đang ngon giấc, tôi bỗng choàng tỉnh khỏi giấc ngủ trưa. Giấc ngủ trưa bị ngắt quãng bởi hơi nóng của trời xế chiều mùa thu. Điện đã bị cúp từ lúc nào, tôi nhận thấy điều đó từ cái nóng tỏa ra hừng hực từ mái tôn và chiếc quạt bàn ngừng quay, màn hình tivi cũng tắc xám xịt… Điện thường xuyên bị ngắt vào mùa này vì ngành Điện lực cho đó là một kiểu tiết kiệm.

Nhìn đồng hồ, tôi nhận thấy đã hơn ba giờ chiều, mồ hôi đang rịn ra ướt khắp người, rinh rít thật khó chịu. Tôi vùng dậy khỏi chiếc võng đong đưa bên trên bộ ván gỗ, vươn vai ngáp vài cái hầu xua đuổi cơn buồn ngủ còn đọng lại trên mặt. Cởi bỏ chiếc áo thun xanh da trời, tôi quyết định đi tắm cho mát mẻ cái đã.

Bước ngang qua bếp, tôi cảm thấy bụng mình như sôi réo lên vì đói. Thôi thì... cứ giải quyết cái đói trước đã. Tôi mở tủ thức ăn lấy nồi thịt kho tàu để lên bếp ga hâm lại cho nóng. Nhưng… đó là một điều ngớ ngẩn khi mà cơm trong nồi không còn một hột. Tắt bếp ga đi, tôi nghĩ: “Không ăn cơm nguội được thì mình nấu cơm nóng mà ăn, còn bây giờ cứ đi tắm trước…”.

Sau khi tắm xong, đầu óc tôi như tỉnh táo hẳn ra, soạn nồi chuẩn bị nấu cơm. Có lẽ do cái bụng đói cồn cào làm các giác quan của tôi cảm nhận kém đi thì phải, đến lúc ra ngoài sàn nước vo gạo, tôi mới nhận ra có cái gì đó khác… Cái cảm giác này thật lạ lùng, nó làm cho tôi có cảm giác rờn rợn…

Một cơn gió bất chợt thổi đến, làm đám lá trên cây cọ vào nhau kêu lao xao. Cái cảm giác bất an hiện lên rõ ràng hơn trong đầu tôi. Đúng rồi!... Kể từ lúc thức giấc đến giờ, tôi hầu như chẳng nghe thấy một âm thanh nào của mọi người. Không có âm thanh của các máy Radio, Tivi, Catset hay một số đồ gia dụng khác… thì tôi còn có thể cho là … tại vì mất điện. Thế thì những âm thanh ồn ào, hỗn tạp phía ngoài đường lộ của những chiếc xe gắn máy, ôtô thường ngày biến đi đâu mất rồi…

Trong không gian tĩnh lặng, từng tiếng gà gáy, tiếng chó sủa xa xa, tôi nghe rõ như ở gần bên tai. Đứng lặng giữa khoảng sân trước nhà, tôi đảo mắt nhìn quanh… Nhà ông Sáu, nhà chú Tư, nhà anh Hai và cả ở ngôi chùa kề bên nhà tôi cũng chẳng thấy một bóng người. Không có ai, không có trẻ con cũng chẳng có người lớn…

Tôi bỗng nghĩ đến mẹ… Mẹ tôi đâu???

Trong tiếng lũ côn trùng bay vo ve, tôi hiểu rằng đó là một câu hỏi mà tự mình khó thể trả lời.

Nhớ lại, trưa này, tôi và anh Vinh đang ngồi trò chuyện về việc học hành và tương lai của tôi sau này. Sau khi uống xong hai lon nước giải khát trái cây, cả hai anh em đều cảm thấy buồn ngủ một cách lạ lùng. Thế là tôi bỏ về nhà ngủ trưa…

Thế thì có cái gì đó đã xảy ra trong lúc tôi đang ngủ chứ??? Một chuyện gì đó đã trôi qua mà bản thân tôi không thể hiểu nổi.

- Mình lên nhà anh Vinh xem sao?- Tôi nghĩ- Hy vọng mình có thể có câu trả lời từ ai đó cũng nên!

Sau khi khóa cửa nhà cẩn thận, tôi vội vàng lên nhà anh Vinh theo con đường tắt. Con đường này băng ngang qua nhà ông Sáu nối với con hẻm thông đến nhà anh Vinh, nó là con đường ngắn và nhanh nhất.

Trên đường, tôi trông thấy có vài dấu vết lạ, con hẻm đầy dấu chân người dẫm nát như có một cuộc di chuyển gấp gáp, ngoài ra còn có một số vệt máu đã chuyển màu đen vươn vãi trên mặt đất.

Nhìn những vệt máu còn đọng lại trên mặt đất, cái cảm giác rờn rợn khó tả trong người tôi lại trỗi dậy. Chợt rùng mình, gai ốc nổi lên làm tóc tôi dường như dựng đứng cả trên đầu. Hình như… Tôi vừa nghe thấy có tiếng rên rỉ văng vẳng đâu đó trong không gian tĩnh lặng…

Chờ cho nỗi sợ lắng xuống, tôi dần dần lấy lại sự bình tĩnh. Trong tiếng gió thổi làm lao xao cành lá của hàng cây hai bên con đường mòn xuyên qua nhà ông Sáu, tôi cố gắng quan sát mọi lùm cây, bụi cỏ, từng chậu cây cảnh… mà mình nghi ngờ là nơi phát ra những âm thanh kỳ quái kia. Có lẽ, tôi hơi căng thẳng chỉ vì cô độc một mình trong không gian quá ư tĩnh lặng này mà sinh ra ảo giác hay sao???...

Giơ tay gạt những giọt mồ hôi rịn ra trên mặt, tôi tiếp tục hướng về phía nhà anh Vinh mà đi. Đôi chân tôi như đang bay trên mặt đất, tim đập như trống đánh trong lòng ngực. Càng đến gần nhà anh Vinh, tôi lại càng thêm lo lắng: “Nếu nhà anh Vinh cũng chẳng có ai thì sao…?”. Quả như vậy thì thật là tồi tệ cho tôi… Rồi tôi sẽ làm gì tiếp theo đây… Phải đối phó sao trước hoàn cảnh cô độc, một thân một mình ở nơi này…

Đứng bên cánh cửa đóng kín của nhà anh Vinh, tôi vung tay đập mạnh vào cánh cửa bằng gỗ vênh vênh và cất tiếng gọi lớn:

- Anh Vinh!... Anh Vinh!... Có ai ở nhà không…?

- ...

- Có anh ở nhà không, anh Vinh?... Mở cửa cho em vô nhà với…

Sau hai, ba lần gào to mà không có tiếng trả lời, tôi hết hy vọng còn có ai ở đây. Bầu trời lúc này càng ảm đạm thêm, từng đám mây chiều được những tia sáng mặt trời cuối cùng chiếu sáng đỏ rực chân trời, hắt lên cây cỏ xung quanh một màu cam ma quái. Có lẽ khi cô độc một mình thì mới cảm nhận được thần kinh mình căng thẳng đến đâu, những âm thanh vang vọng trong không gian yên tĩnh dù nhỏ mấy thì ta cũng cảm thấy chúng gần sát bên mình. Những tiếng rên rỉ ma quái bây giờ lại vang lên rõ ràng hơn hướng bên kia con lộ cái…

Bất ngờ, hai cánh cửa ngay chỗ tôi đang đứng bỗng mở toang, có hai cánh tay thình lình vung ra. Một cánh tay siết lấy cổ, một bàn tay bóp chặt mồm không cho tôi vùng vẫy hay la hét cầu cứu… Tôi càng hoảng kinh hơn khi thấy cơ thể mình bị lôi tuột vào bên trong nhà. Tôi cố gắng vùng vẫy tay chân lung tung nhằm thoát ra khỏi tình thế bất lợi kia, thì nghe có tiếng nói thì thầm bên tai:

- Tao nè…! Mày im lặng coi… Chết cả lũ bây giờ!!

Tôi được thả ra trên nền xi măng, có tiếng đóng cửa lại rồi khóa chốt. Bên trong căn nhà tối om, nên tôi chưa thể nhìn ra ai đã lôi mình vào đây, cho đến khi người đó lên tiếng lần nữa:

- Sao mày còn ở đây? Tất cả mọi người đi đâu hết cả rồi?

- ...

- Mày biết chuyện quái gì đang diễn ra không?

- ...

- Nhìn cái mặt mày ngu ngu là tao hiểu… Mày cũng chẳng biết gì ráo!

Sau khi tra hỏi tôi tới tấp mà chẳng được thêm chút xíu thông tin gì, thì anh Vinh mới thở dài một cái rồi ngồi nghe tôi kể chuyện. Những điều tôi vừa cảm nhận được từ khi vừa thức giấc tới lúc này…

Sau khi nghe tôi kể tường tận, anh Vinh thoáng nheo cặp mắt như đang cố gắng chấp nối các sự kiện đang, đã và sẽ còn tiếp diễn như một cơn ác mộng mà cả hai chúng tôi đều không mong muốn. Chợt có tiếng động vang lên phía bên ngoài, những tiếng rên rỉ nghe cũng rõ ràng hơn. Anh Vinh đến gần cửa sổ, nhè nhẹ nhìn qua khe cửa nhỏ còn lấp lánh tia sáng chiều vàng vọt. Anh quay lại nhìn tôi, vẫy tay ra hiệu cho tôi lại gần:

- Mày lại đây nhìn cái này đi! Mày biết nó là cái gì không, Vĩnh?

Theo ngón tay chỉ của anh Vinh, tôi nhìn qua khe cửa nhỏ hẹp. Bên ngoài trời đã ngã sang tối hơn, nhà cửa, cây cối dần bị một màu đen trùm kín. Bầu trời chỉ còn đọng lại vài tia nắng yếu ớt đủ để tôi nhìn ra có… có một cái gì… một cái gì đó đang chuyển động. Hình như những vật ấy đang di chuyển về phía chúng tôi. Khi chúng lừ đừ băng ngang qua con đường lộ thì tôi mới nhận ra được nó là cái gì…

Thánh thần thiên địa ơi!... Nó là … nó là… Tôi giơ tay dụi mắt mấy lần hòng làm tan cái ảo giác kinh khủng đang diễn ra càng lúc càng gần trước mắt. Nếu có ai đó, trong lúc này chắc cũng như tôi, gai ốc dựng cả lên khi thấy chúng càng lúc càng rõ hơn. Đúng tôi không thể nhìn lầm, chắc chắn là không thể lầm được khi anh Vinh cũng gật đầu xác nhận rằng những gì trước mắt tôi là sự thật.

- Mày thấy bọn chúng không?

- Nó là gì vậy?

- Lúc mới tỉnh dậy… ngoài cầu tiêu… tao đã dùng đá đập chết một con… Nó tấn công ghê rợn lắm…!

- ...

- Có lẽ… Hiện giờ chúng đánh hơi được có người ở đây nên tìm đến, chắc thế nào tối nay bọn chúng sẽ xông vào đây tấn công chúng ta…

Tuy tôi chưa thật sự hiểu chuyện này đầu cua tai nheo ra sao, nhưng qua nét mặt và giọng nói của anh Vinh thì tôi nhận thấy tình hình khá nghiêm trọng. Để hiểu toàn bộ sự việc mà mình chưa biết, tôi nghĩ cách tốt nhất là nên hỏi anh Vinh, chắc hẳn anh ấy biết nhiều hơn tôi.

- Nãy giờ… Mày chưa nhận thấy chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nào hay sao mà còn hỏi một cách ngu ngốc như vậy chứ!

Anh Vinh trả lời với tôi bằng ánh mắt và lời nói khá căng thẳng, anh vẫn nhìn qua khe hở của cánh cửa gỗ quan sát kỹ càng mọi động tĩnh bên ngoài.

- Chúng ta phải thu dọn đồ đạc, rời khỏi đây ngay! Tao thấy chúng có khả năng tấn công ta vào ngay tối nay…

Nói xong, anh kéo tay tôi chạy khắp trong nhà tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể có ích cho chúng tôi. Anh nhồi nhét các vật dụng cho là có ích ấy vào hai cái ba lô nhỏ dùng đi cắm trại…  

Loay hoay trong căn nhà tối om để tìm một vài vật dụng có thể chống cự lại những thứ đáng sợ ngoài kia, bụng tôi sôi lên vì đói nên lên tiếng:

- Đói bụng quá! Kiếm gì ăn trước đi !

Nghe tôi nói anh Vinh liền dẫn tôi vào nhà bếp, thật không may chả có thứ gì có thể ăn được, trong khi tôi đang cố tìm một thứ gì đó có thể lót dạ thì anh Vinh đang nấu một nồi nước, ngạc nhiên tôi hỏi:

- Anh định làm gì với nồi nước đó vậy?

Anh Vinh quay lại nhìn tôi với một vẻ mặt mệt mỏi được chiếu sáng dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc bếp ga cũ kỉ, rồi chậm rãi nói:

- Tao đang đun nước sôi nấu mì gói, mầy lấy giùm tao hai cái tô coi!

Tôi liền chạy đi lấy liền hai cái tô thật to, đúng lúc tôi vừa mở vài gói mì cho vào tô …” Cạch !”… một tiếng gõ nhẹ vào cánh cửa bằng gỗ đã gần như bị mối mọt ăn sắp rệu rã. Anh Vinh ra hiệu cho tôi im lặng để nghe ngóng… bên ngoài im ắng chỉ có tiếng gió thổi và những tiếng rên rĩ xa xa… không có gì… Nước trong chiếc nồi đã sôi réo lên thì… “Ầm !”

Một cánh tay đầy vết lở loét với những ngón tay nhọn hoắc xuyên qua cái cửa sổ bằng gỗ được đặt cạnh bếp ngay chỗ tôi đứng. Bị tấn công quá đột ngột, kinh hoảng, hai tay tôi theo phản xạ hất tung luôn hai tô mì văng vào vách bể nát, còn hai chân tôi như bị tê liệt đi cứ như chôn chân tại chỗ. Anh Vinh liền lao tới đẩy tôi ra xa cánh tay đầy hiểm nguy kia, lợi dụng nước trong nồi đang sôi, anh liền chụp đại lấy nồi nước nóng đang sôi ùn ục tạt mạnh về phía cánh tay ghê tởm kia. Dường như chủ nhân của cánh tay nọ vẫn còn cảm giác được sức nóng của nước sôi, liền rụt cánh tay lại và cất lên những tiếng gào thét ghê rợn. Không thể chậm trễ, anh Vinh nắm áo kéo tôi phóng vọt vào cửa ngạch nhà trên, rồi lập tức đóng ngay cánh cửa lại.

Trong lúc cả hai còn đang thở hỗn hễn vì biến cố bất ngờ vừa xảy ra, anh Vinh quay sang tôi mà nói với giọng thận trọng:

- Bọn chúng đã đánh hơi được hai thằng mình rồi ! Tao chắc chắn chúng sẽ tấn công mình ngay tối nay…

- …

- Nè ! Mày ăn mì gói sống không ? Tao nhanh tay chụp được vài gói khi nãy nè…!

Tôi thật không biết nói gì hơn là tại sao trong lúc cấp bách như khi nãy mà anh còn nghĩ đến mấy gói mì được nữa…?

Cũng đã lâu lắm rồi, tôi mới được thưởng thức lại món mì sống này, lúc nhỏ tôi cũng thường ăn mì sống như thế lắm. Được nghe tiếng rôm rốp của từng miếng mì trong miệng cái cảm giác kinh hoàng lúc nãy dường như biến đâu mất. Đang cho từng miếng mì vào miệng tôi ngẩn đầu lên và nhìn anh Vinh, anh có những động tác thật lạ vừa ăn mì sống, vừa thổi vào bàn tay, hình như anh đang thổi cho mì sống…nguội thì phải. À! Tôi vỡ lẽ khi nãy vì phải hành động nhanh nên anh dùng bàn tay không mà chụp lấy nồi nước sôi nên bị… phỏng.

- Ăn nhanh lên đi, lẹ lẹ lên ! Tao có cảm giác không ổn rồi đó Vĩnh !

Anh Vinh vừa uống vội ngụm nước, rồi đeo một cái ba lô lên vai, cái còn lại anh thảy cho tôi. Tôi ráng nuốt vội vàng miếng mì còn trong miệng thì…  

Rầm ! Rầm ! Rầm !

Tiếng dộng vào cửa như chứng minh cái cảm giác bất an của anh là không sai. Chúng tôi cầm chắc trong tay hai cây rựa bén ngót, tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi trước khi các cánh cửa bị bọn thây ma tông sập, mà mặc bộ đồ thể thao và mang giày vào để tiện việc trốn chạy.

Đùng ! Rắc ! Ầm !

Hình như có một cánh cửa đã không đủ sức cầm cự nữa đã đổ sập một cái rầm… Tôi lo lắng không biết phải làm sao… thì “Rầm !” Một tiếng động gần sát bên làm tôi giật thót mình nhìn quanh… Không lẽ bọn thây ma tấn công tứ phía rồi sao ???

Trong ánh sáng lờ mờ vì không đèn đuốc, tôi nhìn thấy bọn thây ma đang lừ đừ lao về phía mình… Hoảng vía tôi quay sang hướng anh Vinh vừa đứng, coi anh có giải pháp nào không thì… Ối trời, cha mẹ “ui” ! Anh Vinh đã biến đâu mất…?!

- Ê ! Lên đây lẹ lên, Vĩnh ! Tao trên này nè ! Mau lên…

Nghe tiếng nói của anh, tôi liền phóng về hướng đó. Thì ra tiếng động rất gần khi nãy là do anh đụt văng một miếng tôn trên nóc nhà. Nhờ mảng trời lấp lánh ánh sao, nơi anh Vinh đang đứng chờ mà tôi nhận ra anh đã tìm được hướng thoát hiểm.

Gào… Gừ… ! Véo…! Phập!

Trong lúc tôi còn lần chần thì một thây ma lao sát đến tôi, cánh tay gớm ghiếc của nó chưa chạm đến người tôi thì bị lưỡi rựa bén ngót từ tay anh Vinh chém xả làm nó văng  ra xa…

- Mau lên… Leo lên nóc nhà mau…

Tôi phóng người leo lên nóc nhà với một kỷ lục không thể tin nổi, rồi quay lại giơ tay xuống cho anh Vinh nhảy lên bám cánh tay tôi mà leo lên theo. Chúng tôi vừa yên vị trên nóc nhà, nhìn xuống thấy bọn thây ma cũng ào ạt nhào đến nơi chúng tôi vừa đứng lúc nãy. Quan sát bọn thây ma cố gắng tìm cách leo lên theo, tôi nhận ra được rằng bọn chúng chỉ bám theo bởi mùi máu thịt tươi sống mà không có đầu óc gì cả. Tôi quay đầu có ý định hỏi xem anh Vinh có nhận thấy cái tôi vừa phát hiện ra không. Nhận thấy anh đang chăm chú nhìn cái xác vừa bị anh chém tét làm hai máu me tuôn trào mà bọn chúng đang cấu xé man rợ, thì tôi chắc rằng anh cũng có ý nghĩ giống tôi.

Tôi quay sang hỏi anh Vinh:

- Bây giờ chúng ta làm gì?

Khi đã hiểu về bọn thây ma kia chỉ lần theo mùi thịt tươi sống, thì chúng tôi cũng nhận biết rằng cứ ở mãi trên nóc nhà này không an toàn cho lắm. Một khi bọn chúng đã ngấu nghiến hết cái thây bị anh Vinh hạ gục thì sẽ đến lượt chúng tôi.

- Tìm chỗ nào an toàn trước đã!. Anh Vinh nói.

- Nhưng mà chỗ nào mới an toàn?

Anh Vinh đứng dậy nhìn về hướng trung tâm thị trấn nói dứt khoát:

 - Tiệm điện- sắt !

Không thắc mắc gì thêm bởi tôi biết tiệm bán điện- sắt là một căn nhà xây bằng gạch có cửa sắt rất chắc chắn, nơi đó sẽ là nơi trú ẩn lý tưởng lúc này.

Còn tiếp....

(Câu chuyện sẽ diễn biến tiếp theo như thế nào? Mời các bạn xem tiếp chapter 2 nhé!)

Tác giả: phuongdongtathan

 

Những câu nói bất hủ của giáo viên

Trong cả cuộc đời, thì quãng thời gian còn đi học là hạnh phúc nhất của chúng ta. Đến tận bây giờ, tôi vẫn thường có những giấc mơ mình được đến trường đi học, vô tư, vui đùa bên bè bạn. Và thầy cô giáo luôn là nhân vật chính đáng để trân quý và nhớ suốt đời.