Chỉ cần một lời cảm ơn!

Đừng tiếc một lời cảm ơn, bởi vì nó sẽ đem lại sự hạnh phúc cho người khác. Hãy dành thời gian để nói những lời cảm ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn các bạn nhé!

 

Rất nhiều người từng đọc câu chuyện Hoàng tử bé, cuốn sách tuyệt vời của nhà văn Antoine de Saint-Exupéry. Nhưng có lẽ không nhiều biết ông còn có nhiều cuốn sách, nhiều truyện ngắn rất hay nữa. Ông là một phi công từng tham gia các trận chiến ở Nazis và hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Trong các truyện ông viết có một câu chuyện với tên gọi “nụ cười” (The Smile – Le Sourire).

Khi ông bị kẻ thù bắt và bị giam vào ngục tối với cái nhìn căm thù và chế độ nghiệt ngã của kẻ thù, ông chắc rằng sẽ bị xử tử trong ngày tới. Sau đây là câu chuyện ấy:

“Tôi tin rằng mình sẽ bị chết. Tôi cảm thấy cực kỳ lo sợ và tuyệt vọng. Tôi cố tìm trong túi áo xem có còn thuốc lá không. Tôi tìm thấy một điếu thuốc nhưng không thấy diêm, vì họ đã lấy đi rồi.

Tôi nhìn quản ngục qua song sắt. Anh ta không nhìn vào tôi. Có lẽ tôi giống như một xác chết trong mắt anh ta vậy. Tôi gọi to: “Ông có lửa không, cho tôi châm điếu thuốc”. Anh ta nhìn tôi và nhún vai, tiến gần đến và châm thuốc cho tôi.

Khi anh ta đến gần và châm thuốc, đôi mắt anh ta vô tình nhìn vào mắt tôi. Lúc đó tôi chợt mỉm cười. Tôi không biết vì sao tôi lại làm như vậy. Thường là khi người ta bất an, khi ở cự ly rất gần với ai đó, người ta rất khó mỉm cười. Nhưng tôi đã làm thế. Vào khoảnh khắc đó, dường như có một tia sáng lóe lên trong khoảng cách giữa hai trái tim, hai linh hồn con người. Tôi nghĩ anh ta không muốn nhưng nụ cười của tôi đã lọt qua song sắt và nhóm lên nụ cười ở môi anh ta. Anh ta châm thuốc cho tôi nhưng nhìn thẳng vào tôi và tiếp tục mỉm cười.

Tôi tiếp tục mỉm cười với anh ta, và nhận ra rằng tôi đang nhìn anh như một con người chứ không phải là tên cai ngục. Cái nhìn của anh ta dường như cũng thay đổi. Anh ta hỏi tôi: “Anh có con chứ?”.

“Có, đây, đây”. Tôi lấy cái ví từ trong túi áo và bối rối tìm ảnh gia đình. Anh ta cũng lấy ảnh của con mình ra và bắt đầu nói về dự định cho chúng. Tôi nói sợ rằng chẳng bao giờ tôi có thể gặp lại gia đình nữa, không còn cơ hội nhìn thấy bọn trẻ lớn lên. Những giọt nước mắt bỗng chảy trên hai má anh ta.

Đột nhiên, người quản ngục không nói một lời, mở khóa cánh cửa. Đi khỏi nhà tù bằng cửa sau rất nhẹ nhàng, chúng tôi đã ra khỏi thị trấn. Tại nơi giáp ranh thị trấn, anh ta đã thả tôi và không nói một lời, quay trở lại.

Tôi đã được cứu sống chỉ bằng một nụ cười.

Vâng, nụ cười tạo ra sự liên hệ không sắp đặt, rất tự nhiên giữa con người với nhau. Tình yêu là một ví dụ. Bạn có tự hỏi rằng tại sao chúng ta mỉm cười mỗi khi nhìn thấy một đứa trẻ? Đó là bởi chúng ta nhìn người khác mà không cần phải có cái vỏ tự vệ. Tâm hồn con trẻ trong mỗi chúng ta mỉm cười mà ta không nhận ra.

Vậy đó bạn ơi! Hãy cười lên cho cuộc sống thêm tươi đẹp. Hãy cười lên để thấy rằng chúng ta không hề cô đơn bởi xung quanh còn rất nhiều sợi dây kết nối hạnh phúc đang chờ ta nắm lấy. Và hãy cảm ơn đấng tạo hóa đã ban cho chúng ta nụ cười nhé!

Tây Độc

 

Có gì khác giữa thiên đàng và địa ngục?

Chúng ta sống với nhau bằng tình yêu thương, quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau thì đó là Thiên Đàng. Nếu chúng ta chỉ biết nghĩ cho riêng cá nhân mình, chỉ biết ganh ghét, không biết giúp đỡ nhau, thì chẳng khác nào sống trong địa ngục.