Okpo Land khu giải trí đáng sợ nhất thế giới

Ông chủ của khu giải trí Okpo Land đã biến mất một cách bí ẩn, công viên bị đóng cửa không lời giải thích, để lại khung cảnh hoang tàn đáng sợ.

 

Nếu có dịp các bạn ghé thăm Thành phố Tây Ninh vào trung tuần tháng chạp Âm lịch sẽ thấm thía câu nói: Vùng Tây Ninh ngày nắng cháy da, về khuya lạnh buốt xương. Đó là vì những năm gần đây thời tiết có phần hơi kỳ quặc nên một số người ví Tây Ninh có đủ 4 mùa xuân - hạ - thu - đông trong 1 ngày.

Một dịp cuối tuần có vài đứa bạn về quê tôi chơi. Khi mọi người an toàn xuống đến bến xe Thành phố Tây Ninh thì trời cũng đã xế chiều. Không khí cuối năm ở cái vùng đất này phải nói rằng rất lạ, sau một cơn mưa không khí mát lạnh lại đói bụng làm chúng tôi muốn ăn cái gì đó cay cay, nóng nóng. Tôi gợi ý: "Chúng ta ghé mấy cái quán ăn ven bờ lạch Tây Ninh ăn lẩu Thái hải sản chua cay nhen!"

Cả đám bạn tôi không chịu vì món đó ở đâu mà chẳng có, tụi nó bàn ngay vào vấn đề luôn: “Vậy mày là thổ địa ở đây dẫn tụi này đi ăn món bún nước, ngon, rẻ và đáp ứng yêu cầu cay, nóng như các tờ báo từng viết đi!”.

Không thể trái lệnh tụi bạn thân và ý kiến lại hạp với túi tiền hạn chế của tôi, nên ngay tắp lự dắt chúng nó đến địa chỉ của quán. Nói rằng quán cho nó sang sang một xíu, chứ thực ra đó là mái che nối ra của một căn nhà tường cấp 4 nằm sâu trong một cái xóm nhỏ thuộc phường Ninh Sơn, TP Tây Ninh. Để tới nơi phải quẹo qua rất nhiều cái ngã tư chằng chịt như bàn cờ.

Vào yên vị trong cái quán thì cái đập ngay vào con mắt tò mò của lũ bạn thân là quán rộng, bàn ghế thênh thang và tô bún cũng mênh mông bún và nước mà giá chỉ có vài ngàn đồng.

Món bún nước của Tây Ninh không thịt chỉ có bún và...nước mà thôi.

Món bún nước nguyên mẫu miền Trung kỳ

Nói nào ngay, tuy biết rằng tụi bạn từng đọc vài bài viết về món bún nước Tây Ninh nhưng khi cô chủ quán bưng tô bún ra, tụi nó cảm thấy hơi nản lòng chiến sỹ vì trong cái tô rộng mênh mông ấy chẳng có gì ngoài mớ bún trăng trắng với nước dùng hơi đục, rắc phía trên đó ít hành lá băm nhỏ và chút ít hạt tiêu đen xay nhuyễn.

Nhìn tụi bạn ngồi săm soi, dùng đôi đũa tre và cái muỗng quơ qua quơ lại trong tô mà mắc cười vô cùng.

Tôi bật cười nói to: “Kiếm gì vậy tụi bây, không có gì nữa đâu. Múc thêm vô tô muỗng ớt xay rồi ăn đi!”. Nói là làm, tôi quơ tay lấy keo ớt bằm để kế bên, vít vào tô của tôi 1 muỗng to ụ. Nhờ mớ ớt vừa bỏ vào, tô bún chuyển sang màu cam nhạt nên trông hấp dẫn hơn. Tôi múc một muỗng nước húp cái rột rồi hít hà: "Tuyệt cú mèo!"

Thấy vậy tụi nó cũng bắt chước tấn công ngay tô bún nước:“Ái chà chà, coi vậy mà cũng ngon dữ mậy!”.

Khi gắp thử vài cọng bún cho vào miệng sẽ cảm nhận được ngay cái ấm nóng rất mềm mại, vị chua chua của nước dùng và vị cay của ớt kích thích khẩu vị làm cả bọn tới tấp tấn công tô bún. Có cảm giác cái cay, cái nóng xua đi mất cái mát lạnh của buổi chiều mưa thay vào đó là cái mũi đo đỏ và đổ vài giọt mồ hôi vì tô bún.

Thực ra cái món bún nước này chế biến như thế nào? Hãy thử nghiên cứu xem tại sao tô bún chẳng có thịt thà, nhưng nước dùng không hề lạt lẽo nhé!

Nơi trực tiếp chế biến món bún nước rất đơn giản

Tất cả hóa ra bí quyết chủ chốt nằm ở chỗ bún được chế biến tươi và nước dùng cũng được lấy từ nước làm bún.

Toàn khâu chế biến bún cũng khá đơn giản. Đầu tiên bột được nhào kỹ rồi cho vào máy ép bún. Bên dưới máy ép là nồi nước lúc nào cũng sôi nghi ngút. Bột sau khi được máy ép ra thành từng sợi rơi thẳng xuống nồi nước sôi. Sau vài phút, cọng bún chín sẽ được vớt ra cho vào 2 ảng nước để rửa qua 2 dạo rồi vớt ra để ráo. Tôi nhận thấy nhiều người không chỉ tới ăn bún nước tại chỗ mà còn mua bún về.

Do bún làm liên tục nên lúc nào cũng ấm nóng. Ai đến ăn thì chủ quán cho bún vào tô, nêm chút bột canh, muối ớt và hành lá rồi dùng gáo múc nước luộc bún chan lên. Do vậy, nước dùng tô bún nước lúc nào cũng có màu đùng đục và hơi có vị chua nhẹ. Kết hợp với cái chua thanh tao là chút mặn của muối, chút thơm của hành và chút cay của ớt tạo nên một vị riêng biệt mà đem ra để so với nước dùng ninh từ xương là hết sức khập khiễng.

Hỏi thăm mới biết cô chủ quán người Trung kỳ, gốc Bình Định. Từ thời cha ông di cư vào Tây Ninh lập nghiệp đã mang theo món bún nước vào theo. “Hồi ở quê bán món này thì có chả cá. Vô đây không có chả cá tươi ngon nên thôi bán không. Thấy dân ở đây ăn cũng chịu lắm!”.

 Liếc nhìn lũ bạn đang tấn công tới tấp tô bún nước thứ 2 thì mới biết tụi nó không phải “dân ở đây” nhưng “ăn cũng chịu lắm”. Sau khi đi lòng vòng tham quan khu làm bún, tôi ra bàn gọi thêm một tô nữa cho bằng chị bằng em.

Món ăn đơn giản, bình dị này là một đặc điểm thú vị khi đến với Tây Ninh

Chiều dần buông xuống cái xóm nhỏ thật yên ắng, không tiếng xe cộ ồn ào như ở Sài Gòn, chỉ có làn sương ẩm vờn quanh mấy cái hàng rào dâm bụt. Ngồi nhấm nháp từng cọng bún ấm nóng, húp từng muỗng nước cay cay, tôi nhớ những bữa ăn đầy thịt thà dầu mỡ và cả những âm thanh huyên náo ở Sài Gòn cùng tụi bạn. Thử tưởng tượng nếu đem quán bún nước này xuống đặt ở Sài Gòn chắc bán ế nhăn răng. Ngược lại, nếu quán này mà bán bún giò heo hay bún bò thì không có vụ “dân ở đây chịu lắm” như vậy đâu.

“Ê... chủ xị, ăn mau tính tiền đi!” - tụi bạn vừa làm xong tô bún thứ 2 nói. - “Tụi này không ngờ ở quê mày có cái món bình dị mà xuất sắc như vậy, cái món này mà đem đi thi Vua đầu bếp Mỹ cũng có thể làm Gordon Ramsay ngất ngây lắm chứ chẳng chơi!”.

Đúng vậy! Món ăn ngon không hẳn phải cầu kỳ và phức tạp. Cứ đơn giản và bình dị nhưng vẫn gieo ấn tượng vào lòng người tạo nét riêng cho ẩm thực Việt Nam và vùng đất Tây Ninh nói riêng.

Tekika - Ảnh Thùy Dương
 
 
 

Top 10 thành phố đón nhiều khách du lịch nhất năm 2014

Euromonitor International vừa công bố bản cáo cáo những thành phố đón nhiều khách du lịch nhất năm 2014, các thứ hạng đầu tiên thuộc về Hong Kong, Singapore, Bangkok... Biết bao giờ Việt Nam có mặt trong danh sách này?!