Hòn đảo kinh dị - Chapter 4

Đây là loạt truyện tranh tuyệt đối không dành cho trẻ em và người lớn yếu tim. Loạt truyện thuộc thể loại kinh dị các bạn nên cân nhắc khi xem. Nếu cảm thấy có can đảm xin mời các bạn xem chapter 4 của loạt truyện.

 

Chỉ sau một giấc ngủ trưa kỳ lạ, chúng tôi dường như đã bị bỏ quên…

Tất cả mọi người đều biến mất, thị trấn nơi chúng tôi sống… đã trở nên hoang vắng như một vùng đất chết…

Không còn gì cả… Không có điện, không có thông tin, không vũ khí tự vệ, không có phương hướng, thậm chí… chúng tôi cũng không biết rồi mình sẽ ra sao…

Rồi những sự việc tồi tệ, kinh hoàng, thậm chí hãi hùng nhất đã liên tiếp xảy ra…

Chúng tôi phải thoát khỏi nơi đây bằng mọi giá, bản năng sinh tồn và manh mối để lại từ những người sắp chết hoặc đã chết giúp chúng tôi xác định được rằng:

“… Muốn thoát khỏi địa ngục trần gian, muốn thoát khỏi móng vuốt bọn thây ma cuồng loạn… hãy đi về phía biển… về phía biển… Hy vọng còn có người sống sót… Họ sẽ giúp đỡ chúng ta…”

 

 

Chương 2
NGƯỜI Ở LẠI

 

Đối mặt với nguy hiểm, bạn sẽ cảm thấy như thế nào???

Khi đối đầu với một mối nguy hiểm cận kề, bản năng sinh tồn của loài người sau hàng ngàn năm tiến hóa sẽ trỗi dậy mạnh mẽ, mà không ai có thể ngờ tới. Thần kinh bị kích thích gây một sự hưng phấn cao độ, lượng Adrenalin làm tim đập nhanh, hơi thở cũng dồn dập theo, huyết áp tăng, mạch ngoại biên giãn ra tối đa giúp máu mang Oxy đến các cơ quan trên cơ thể nhiều hơn, làm người ta giảm đi sự đau đớn và mệt mõi.

Đó là cái cảm giác mà người đàn ông đang sãi từng bước chạy trên con đường mòn có trong đầu. Khẩu súng AK chỉ còn vài viên đạn nhấp nhô trên vai là niềm hy vọng cuối cùng của hắn. Hắn không thể sử dụng phung phí số đạn ít ỏi còn lại được. Đúng! Cần phải tiết kiệm tối đa để còn đối phó khi gặp những tình thế hiểm nghèo hơn nữa chứ!

Với thể lực, sự tự tin vào guồng chân chạy nhanh, hắn đã thật sự bỏ rơi bọn xác sống thật xa ở phía sau. Mắt hắn hơi cay cay vì những giọt mồ hôi tuôn tràn trên khuôn mặt. Trong tình thế cấp bách, con người thường cố gắng tìm đến một nơi ẩn trốn mà mình cho là an toàn trước đã.

- Phải chạy ngay đến văn phòng xã đội! Đúng rồi! Ở đó, hy vọng an toàn…!

Nghĩ đến điều này, hắn lập tức giậm mạnh bước chân đổi hướng ngay ngã rẽ phía trước….

Dự định là như thế nhưng…

- Ầm…!

Đúng lúc đó một tiếng nổ lớn vang lên làm hắn sửng cả người lại. Lắng tai nghe… Hình như tiếng nổ ấy phát ra cách nơi hắn đứng chỉ khoảng cây số tính theo đường chim bay.

- Uỳnh! Ầm!!!

Lại thêm vài tiếng nổ lớn vang lên như sấm dậy phía trục đường quốc lộ, hướng tiếng nổ trước. Lúc này, hắn đã biết chắc chắn nguồn gốc nơi tiếng nổ phát ra là ở trạm xăng số 17, nằm ngay ngã tư quốc lộ 22B. Một cột lửa hình nấm đỏ rực bốc cao lên khỏi ngọn của hàng cây, kéo theo sau cột khói đen khổng lồ bay lên bầu trời trong xanh.

Tiếng nổ vang trời ấy hình như làm cho đầu óc hắn sáng suốt hơn. Một ý nghĩ chợt nảy ra trong óc…

- Tiếng nổ lớn ấy do con người gây ra! Chắc chắn như thế! Vậy thì… nơi đó vẫn còn người ở lại như mình!

Lấy khẩu AK xuống, lên đạn, bật chốt an toàn đến nấc bắn từng viên. Hắn lắng tai nghe vài giây, rồi chĩa nòng súng lên trời bắn một phát chỉ thiên.

- Đoàng!

Hy vọng những người ở vụ nổ ấy có thể nghe thấy và tìm đến đây. Khoác khẩu súng lên vai, hắn lại lầm lũi chạy về hướng văn phòng xã đội không còn bao xa. Cửa có khóa nhưng… không sao, hắn có chìa rồi. Đến nơi an toàn thì hắn sẽ bắn thêm vài phát súng chỉ thiên nữa để làm tính hiệu dẫn đường cho những người còn sót lại.

Đã đến văn phòng xã đội, hắn nhanh nhẹn dùng chìa khóa, mở ngay cánh cửa. Trước khi vào nơi trú ẩn, hắn dùng khẩu súng chĩa lên trời bắn thêm hai phát đạn.

- Đoàng! Đoàng!

Văn phòng xã đội là đúng là một nơi an toàn và chắc chắn. Nhưng… đó chỉ là suy nghĩ của hắn thôi. Vào được bên trong, hắn mới nhận ra đó là một sai lầm lớn. Một sai lầm không gì có thể cứu vãn được.

- Hừ… Hừ…Hừ…!

Hắn đã vào trong căn nhà, khóa ngay cánh cửa lại mà không quan sát kỹ lưỡng từ trước. Hậu quả là khi đôi tai hắn nghe thấy hơi thở nặng nề và tiếng rên rỉ khủng khiếp quen thuộc, thì một cái thây ma đã tiếp cận quá gần.
Một cái thây ma với cặp mắt đỏ quạch, trong bộ quân phục rách nát, nhe cái hàm đầy răng tởm lợm, vung đôi tay xương xẩu nhào ngay tới chụp cứng lấy hắn.

- Gừ… Gào…!

- Buông tao ra…! Á…á…á….!

Một mảng thịt trên vai bên phải hắn bị cắn toạt khỏi cơ thể, máu tươi phun ra ướt đẫm cánh tay. Khẩu súng văng ra một bên, thân mình hắn dội vào cánh cửa đau điếng. Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, hắn biết rõ chỉ có trời mới cứu nổi…

***

Chiếc xe gắn máy bây giờ chỉ còn chạy theo quán tính, động cơ đã ngừng nổ từ vài giây trước. Nghĩ lại đó cũng là một cái lợi, chúng tôi không bị bọn thây ma nghe thấy mà ùa đến tấn công.

Tôi và anh Vinh cho xe chầm chậm ngừng lại, khuất phía sau một chiếc xe tải nhỏ đỗ bên vệ đường, cách cây xăng chừng ba mươi mét. Xuống xe, anh Vinh moi từ trong cái ba lô ra một chiếc ống nhòm và bắt đầu quan sát động tĩnh từ cây xăng.

- Nè! Trong đó chỉ có một “con” thôi. Để tao giải quyết nó. Mày cầm cái can ở cạnh gầm xe tải vào lấy xăng nghen!

Anh Vinh vừa nói với tôi vừa lắp một mũi tên vào cây ná. Tôi lấy làm lạ là anh quan sát từ lúc nào mà biết ở cạnh gầm xe tải có cái can dùng để đựng xăng???

Nâng cây ná lên ngắm chính xác mục tiêu, anh khẽ siết cò, một tiếng “Vút!” phát ra. Mũi tên vọt ra khỏi cây ná bay thẳng về phía cái thây ma vật vờ trong bộ đồ nhân viên cây xăng. Tương tự như mọi lần, mũi tên bén nhọn đã hoàn thành công việc của nó…

- Phập! Hự…!

Cái thây ma lừ đừ trong cây xăng bị mũi tên bắn trúng cổ găm thẳng vào vách tường, hết nhúc nhích… Quan sát kỹ một lần nữa, khi biết chắc nó đã chết, anh Vinh ra lệnh cho tôi cầm chiếc can theo phía sau.

Mặt trời tỏa những tia nắng ấm áp khắp không gian, vài tia nắng lấp lánh phản chiếu trên những khung cửa kính như ánh sáng kim cương. Một cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động mấy cái cây gần đó, bứt từng cụm lá vàng cuối thu quăng chúng rơi lả tả xuống mấy chiếc xe đậu hỗn loạn ngay trước cây xăng. Chạy băng qua khoảng trống, chúng tôi đã ở cây xăng số 17. Anh Vinh cảnh giới cho tôi tranh thủ lấy xăng…

Quay đầu nhìn anh Vinh, khi tôi phát hiện ra một điều:

- Anh…! Xăng không bơm được! Không có điện…!

- Để coi!- Anh Vinh nói- Ở cây xăng thường có máy phát điện. Mày ở đây, tao đi kiểm tra chút!

Bỏ lại tôi đứng đó, anh đi ra phía sau cây xăng, khuất sau cánh cửa sắt lưới B40 sơn màu đỏ có một tấm biển rỉ sét có viết chữ: “Coi chừng…”. Một hàng chữ lem nhem, bong tróc với nội dung gì đó không thể nhìn rõ.

Vài phút sau, có tiếng anh Vinh nói vọng ra:

- Tao thấy máy phát rồi! Đợi chút xíu nữa mày bơm xăng nghen!

Tiếng máy phát hực hực vài ba cái như người ho khan, rồi nó cũng khởi động ngon lành. Nghe tiếng nổ ồn ào của máy phát điện, tôi cảm thấy lo lắng. Một cảm giác bất an mơ hồ lại xuất hiện, tôi nghĩ phải lấy xăng càng nhanh càng tốt, bọn thây ma nghe âm thanh này chúng sẽ mò đến đây ngay. Nhưng… tôi lại suy nghĩ quá đơn giản so với thực tế, bởi sự nguy hiểm đã ở gần chúng tôi hơn là tôi nghĩ nhiều…

Trở lại chỗ tôi đang lấy xăng, anh Vinh cười nói:

- Chỉ vài phút nữa tụi mình đi tiếp. Mày nhớ lấy xăng đầy can nha!

- Ừ! Nhưng…

- Yên tâm! Ở đây không có “ai khác” nữa đâu. Khi bọn chúng đến thì mình đi rồi!

Tuy nghe anh Vinh nói thế mà tôi chẳng thấy yên tâm chút nào. Bất giác tôi nhìn về phía cánh cửa thông ra phía sau cây xăng. Cái tôi nhìn thấy làm tim tôi như ngừng đập…

Tiếng máy phát điện nổ quá lớn hình như đã che lấp khả năng thính giác nhạy bén của anh Vinh. Anh không biết ngay phía sau lưng mình có một mối nguy hiểm khủng khiếp. Đối với tôi nó còn đáng sợ hơn bọn thây ma…
Nhìn thấy tôi chết sững, cặp mắt mở to, mặt mày xanh như đít nhái, anh Vinh cảm thấy không ổn:

- Có cái gì sau lưng tao hả!

- Nó… Con… Con chó bự quá…!

Bây giờ, tôi thực sự hiểu ra cái tấm biển rỉ sét treo trên cánh cửa bằng lưới B40 là: “Coi chừng chó dữ!”.
Anh Vinh nghe thấy thế, liền quay ngoắt người lại. Trong giây phút đó, tôi có cảm giác anh cũng bị bất ngờ như tôi. Bởi con chó mà hai anh em nhìn thấy phải nói là quá ư… vĩ đại.

Còn tiếp...

(Khi tấp vào cây xăng số 17, hai anh em Vĩnh bị tấn công bởi một con chó to lớn. Tình hình tiếp theo sẽ như thế nào? Mời các bạn xem tiếp Chapter 5 nhé!)

Tác giả: phuongdongtathan

 

Giấc ngủ kinh hoàng - Chapter 03

Giấc ngủ kinh hoàng (Chapter 03) Giới thiệu với các bạn thích đọc truyện kinh dị một tác phẩm của phuongdongtathan. Truyện được viết với type xác sống đang ăn khách trong thời gian gần đây. Thể loại truyện Zombie đầu tiên ở Việt Nam.